truyện bà xã em không ngoan
Hắn chưa từng gặp một đứa trẻ ngoan ngoãn dịu dàng lại dính chặt người khác như thế, mở miệng ra là một tiếng Tứ gia, gọi chân thành như vậy, cặp mắt đen láy sáng trong như nươc kia tràn đầy thâm tình, dường như anh chính là chỗ dựa duy nhất của cô trên thế giới này. Buồn cười nhất là rõ ràng bọn họ mới quen biết không quá 5 tiếng.
[H+++] Bà Xã Em Không Ngoan (FULL) - Phác Hi. Đề Cử . Đọc Truyện Theo Dõi (0) Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh
Bạn đang xem: Review cảm nhận bà xã, em không ngoan. Tác giả: lacey1708 . Tên truyện : nuông chiều con dâuTác trả : Niệm Niệm Bất VongConvert : VespertineTình trạng bản gốc : xong ( 34 chương )Tình trạng phiên bản edit : Đã trả thànhThể một số loại : Nguyên sang, Ngôn tình, hiện nay
Bà Xã, Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em Chương 3: Lãnh Diễm Vô Lại "Dừng tay!" Chu Kỳ nghe thấy giọng nói này thì mặt mày lập tức hớn hở, vui sướng chạy lại nơi phát ra giọng nói ấy, mọi người còn tự động nhường cho cô một lối đi.
Truyện Bà Xã, Em Không Ngoan của tác giả Phác Hi xoay quanh một cuộc trò chuyện đầy kịch tính nhưng cũng không kém phần dễ thương của nhân vật nữ chính. Cô luôn nhạy bén, trả lời khéo léo trước những tình huống do anh đưa ra, vì thế đôi khi các cuộc đối thoại đạt
Chương 1 Bà Xã, Em Không Ngoan Chương 1: Bữa tiệc Genting Malaysia, resort Genting. Những ngọn đèn rực rỡ vừa sang lên, tỏa ánh sáng xinh đẹp, casino lừng danh trên cao nguyên vẫn đông đúc như trước, tiếng người huyên náo. Nhưng mà, trong đại sảnh chỉ cho phép hội viên có thẻ vàng vào, đêm nay sẽ diễn ra một tiết mục có hơi khác với ngày thường.
niradpunchef1974. Dư âm còn sót lại trước khi mặt trời lặn chiếu xuống mặt nước biển trong xanh sóng gợn lăn tăn, sáng như trời hòa với sắc nước, ngôi biệt thư nằm trên một ngọn núi trang nghiêm túc mục mà mang theo phong cách Tây Ban trên ban công phóng tầm mắt ra xa, cây lá sum suê, biển xanh xinh Du lười biếng nằm cong người trênchiếc ghế trên sân thượng, dáng vẻ uể oải không phấn chấn, chiếc dù chenắng đã che đi ánh mặt trời chói mắt cho cô, chợt có một làn gió vờnqua, mùi thơm đượm lòng người lại càng làm cho người ta thấy buồn này là một hòn đảo nhỏ phía tây bắcColombia, Triển Du đã tới đây được năm ngày nhưng chưa từng bước chân ra khỏi cửa biệt thự nửa bước, chung quanh ngôi biệt thự này có chí ít hai mươi tên lính trẻ tuổi, mỗi người đều mang vũ khí, bụi cỏ và cây rừngcòn có lưới điện và mắt điện thân không một tấc sắt, nếu như taykhông liều mạng với những tên kia thì quả thật là chịu chết, cô khôngthể trốn, cũng không dám Du dùng tay phủ lên phần bụng bằng phẳng của mình, đôi mắt sáng long lanh như ngọc lại vô cùng tĩnh mịch,nhìn về những đốm sáng không tên phía xa, như đang có điều suy đó khi nhìn thấy hai vạch màu đỏtrên que thử thai, mừng rỡ cực độ hòa với kinh hoàng cực độ cùng thốngkhổ, loại cảm giác này là cùng cực nhất với cô cũng không thể dùng ngônngữ nào để miêu tả rõ ràng về nó, quá phức như phải hình dung bằng lời nói thìthật sự giống như một người mù nhiều năm nay có thể nhìn thấy ánh sáng,nhưng lại bị điếc hoặc tàn kia khi nghỉ phép về nhà lúc nhàmchán ngồi xem sư trưởng Triển đánh cờ, cô đã từng nghĩ trong tương laimình và Mục Hàn kết hôn sẽ ở nhà giúp chồng dạy con, chăm sóc cho cha mẹ hai bên, nhưng từ năm ngoái sau khi nghe thấy tin tức có thể cả đời này mình không thể mang thai được thì cô đã không còn bất kì chờ mong nàovào chuyện sinh con nữa, cô không muốn để cho người lớn hy vọng để rồikhiến cho họ thất vọng càng nên sau đó thái độ đối với hôn nhân cũng có chuyển biến, cho tới khi gặp được Nam đầu cô cũng từng rất mâu thuẫn, nhưng cuối cùng vẫn không chạy thóat lưới tình mà Nam Khôn đã giăng ra cho cũng biết cho dù cô thật sự không thể sinh con thì Nam Khôn cũng sẽ không ghét bỏ cô, nhưng nếu có một ngàymay mắn giáng xuống, có thể bọn họ sẽ có một đứa bé, Triển Du nhắm mắtlại cũng có thể tưởng tượng ra nét mặt mừng như điên của Nam thể là trời thương nên đã khiến cho giấc mộng của cô thành sự thật, nhưng vì sao lại đùa giỡn với cô như vậy?Gã khốn Jason kia có ý tưởng gì không cần đoán cũng Du vô cùng hiểu rõ tình trạng sứckhỏe của mình, cho nên vô cùng hiểu rõ đứa bé này đến không dễ dàng cỡnào, nếu như có một ngày bởi vì một nguyên nhân nào đó mà đứa bé khôngcòn, cô cũng không dám tưởng tượng Nam Khôn sẽ đau lòng tự trách mà hiện giờ cô không có cách nàochạy trốn, mặc dù đứa bé này tạm thời giúp cho cô tránh được sự lăngnhục của Jason nhưng lại làm cho cô lâm vào hoàn cảnh vô cùng bị động,thậm chí cô còn không thể vận động quá nặng, càng đừng nói đến chuyện ra trận giết chiều tà ngả về phía tây, vòm trời màu vàng kim càng nổi bật vẻ sáng chói của mặt xa một con thuyền quen thuộc đột ngột xâm nhập vào tầm mắt, Triển Du cau mày lại, thu hồi tầm mắt, khép mi ngày này ban ngày Jason không có ở đây, chỉ có buổi chiều mới trở cũng biết ngày thường Colombia nộiloạn không ngừng, hoạt động buôn lậu thuốc phiện hung hăng ngang ngược,quân du kích cố thủ một phương chống lại chính phủ, rất nhiều tổ chứcquân sự cũng chưa từng an phận, nhằm vào xe của chính phủ mà đánh bom,hoạt động khủng bố và ám sát diễn ra hàng ngày, nhất là khu vực xa xôichính phủ khó có thể khống chế có thể nhốt cô ở đây, mỗi ngày còn có thể rêu rao lui tới hai bên chứng tỏ bên cạnh gã không có thành trìgì thì cũng có một thế lực đồng minh hùng hậu ủng hộ, Triển Du không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ có thể chờ đợi, sau đó tùy cơ ứng như cô nhớ không lầm thì hôm nay hẳn là ngày sinh nhật của người nào đó, giờ phút này nếu mình tự tay tặngcho anh “quà sinh nhật” thì tốt biết mấy nhỉ?Mười phút sau, Jason về đến nhà, Triển Du vẫn không nhúc nhích nằm trên ghế, giống như đang đi đến trước mặt cô, từ trên caonhìn xuống cô, ngày hôm sau khi đến đây gã đã tự mình làm phẫu thuậtkhôi phục lại gương mặt cho cô, giờ phút này cô không dùng phần trangđiểm gò má có hơi sung, nhưng vẫn sạch sẽ đẹp tự nhiên như trong trí nhớ của gã, hàng mi dài rậm che khuất vẻ sắc bén cùng chán ghét ngày thường của cô, làm cho phía dưới vầng mắt cô xuất hiện hai vệt bóng hình quạt, lúc này trông cô có vẻ cáng điềm nhiên yên một năm trước sau khi bị bọn họ phản bội Jason cũng chưa từng nhìn thấy dáng vẻ an tường vô hại như thế của tim nóng lên, gã cũng không còn cố gắng áp chế ham muốn của mình nữa, chậm rãi cúi đầu xuống muốn hôn quả Triển Du lại vô cùng không nểtình, khi môi gã cách môi cô vài centimet cô thình lình mở mắt ra, đôimắt đen trong vắt lạnh lùng nghiêm nghị, làm gì có vẻ buồn ngủ?Jason khẽ giật mình, lập tức không tiếng động cười cười, hoàn toàn không tính dừng động tác của mình lại, cònthuận thế giữ lấy đôi tay đang che bụng mình Du không giãy giụa, chỉ có mặt không biểu cảm nghiêng đầu đi, khiến cho nụ hôn của gã đàn ông rơi trên gương mặt cô.“Mấy ngày nay ở trong nhà buồn chết rồi phải không? Có muốn ra ngoài một lát không?” Jason không có vẻ giận dữ, đôi môi nóng hổi bò đến bên tai cô, “Hôm nay là sinh nhật của tôi, em biết phải làm thế nào mới khiến tôi vui đúng không?”Mắt Triển Du lóe lên, không lên tiếng, lại nghiêng đầu đi, vẻ mặt lạnh lùng tràn ngập khinh thường cùng cự nhiên Jason nhìn thấy vẻ khác thường trong ánh mắt cô, cười cười, bàn tay ấm áp chậm rãi vuốt ve vùng bụngbằng phẳng của Triển Du, giọng điệu khá dịu dàng, gã nói “Em nghe lời một chút, nói không chừng tôi vui sẽ để cho đứa bé này ở lại cùng em, bằng không…” Tôi có rất nhiều cách khiến cho em phải đau dứt lời, quả nhiên như gã đoán, Triển Du đột nhiên quay đầu lại quăng cho gã một ánh mắt âm tàn sắc bén cực không giận, ngược lại còn cười ha ha, vỗ vỗ mặt cô, tràn đầy tự tin nói “Tôi đi tắm, đừng để tôi phải đợi lâu.” Nói xong gã đứng dậy đi vào phòng chứa quần áo tìm đồ thay, thản nhiên tực đắc đi vào phòng gã đi rồi Triển Du hít vào một hơi thật sâu, cuối cùng đứng dậy đi vào nhà ngoái cô và Mục Hàn làm nhiệm vụ ởETA vì muốn giành được tự tín nhiệm của Jason, cô đã từng “đỡ một viênđạn” cho gã, còn tự tay xuống bếp làm món mì ống mừng sinh nhật gã, chonên ý tứ trong câu nói kia của gã đã quá rõ “bảo mẫu” chuyện ăn uống sinh hoạt hàng ngày của cô là một cô gái trẻ không đến 30 tuổi, còn toàn năng hơn cả người mày, văn võ song toàn, dọn dẹp phòng cũng giỏi, thấy Triển Dubước vào, cô ta không hề cảm thấy kinh ngạc, cũng không có ý ngăn cản,nhìn là biết trước đó đã được nhận lệnh. Triển Du cũng không để ý đến cô ta, hai người đều bận rộn, nhà bếp rộng như vậy ngoại trừ tiếng cắtthái cùng tiếng dầu mỡ thì hoàn toàn không nghe thấy bất kì tiếng nóichuyện nào của hai Jason xuống Triển Du đã làm xong, món ngon đầy bàn nhưng gã chỉ thấy vị trí ngồi của mình chỉ có món mì với sự bất kính của Triển Du, gãcũng không giận, sau khi ngồi xuống thì nếm thử tài nấu nướng của cô,vẫn là hương vị trong trí nhớ, vì vậy khóe miệng nở nụ cười, cầm ly rượu lên, không nói gì, chỉ mỉm cười nhìn Triển Du cảm nhận được tầm mắt của gã,trong lòng thấy chán ghét nhưng không biểu hiện ra ngoài, cầm ly rượulên khẽ cụng ly với gã, sau đó ngửa đầu uống cơm này không hề nghi ngờ là phi thường hài bữa tối nghỉ ngơi một lát, Jason tựmình chọn lấy cho Triển Du một chiếc váy màu xanh đậm có đai lưng, dâyvai là một sợi xích đơn, còn trang bị khăn quàng cổ cho cô, cuối cùngcòn sợ cô bị lãnh nên choàng thêm cho cô một chiếc áo khoác màu trắng,sau đó thật sự đưa cô ra họ không rời khỏi đảo mà đi đến một làng du lịch phía đông của Du biết nơi này có tên là “Đức Maria vô nhiễm nguyên tội” tra gg sẽ rõ, nơi đó có những hoạt động giải trí và tiếng nói cười vui nhộn mà biệtthự của Jason không có, còn có những cửa hàng miễn thuế san sát nhau,bất kể là khách du lịch hay người dân địa phương đều rất nhiệt tình thân đảo đều nằm trong phạm vi khống chếcủa Jason, trên cổ tay Triển Du còn có thiết bị định vị không thể tháora được, tất nhiên gã sẽ không sợ Triển Du nhân cơ hội mà chạy mất. Lôikéo Triển Du đi dạo một vòng quanh bãi cát rồi để Triển Du tự do nhiên, cái gọi là tự do hoạt động này cũng nằm trong phạm vị tầm mắt của Du đứng trong đám người nghe biểu diễn trên đường xong, sau đó đến chỗ nước cạn lười biếng bắt chéo hai chân ngồitrên ghế, ánh mắt cực nóng chăm chú đuổi theo hình bóng xinh đẹp phíaxa, đôi mắt xếch nửa khép nửa mở, hàng lông mi dày rậm che mất thần sắctrong ánh mắt gã, hoàn toàn làm cho người ta không đoán ra gã đang 10 phút sau Triển Du rất tự giác đivề, trên đường đi xuyên qua đám người bởi vì “không nhìn đường” nên bịmột người đụng sĩ thấy thế lập tức xông tới nhưng Jason lại giơ tay lên, tâm trạng vui sướng nói “Không sao đâu.”Triển Du trở lại quán bar, lúc đi ngang qua Jason bị gã kéo tay lại, nhất thời không đề phòng nên ngã ngồi trên đùi gã.“Đụng phải có đau không?”Jason không để ý đến sự giãy giụa củacô, ngón tay thon dài đẩy áo khoác của cô ra, mượn việc kiểm tra “vếtthương” che giấu ý định sờ mó bả vai trần trụi mượt mà của cô, một látsau càng không hề kiêng nể gì, ngậm cả vành tai của cô không coi ai ragì mà hôn Du nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng không thể nhịn được nữa, trầm giọng nói “Buông ra!”Jason từ chối không nghe thấy, nụ hôn càng càn rỡ gò má Triển Du đỏ ửng, xấu hộ giận dữ gầm nhẹ lên “Anh muốn tôi thải ra trên người anh à?! Buông ra!”Lúc này người nào đó mới ngừng động tác, nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Triển Du, trán đổ mồ hôi lạnh mới biết vừarồi sao cô lại vội vã như vậy, quan tâm hỏi “Bụng không thoải mái hả?”Triển Du không thèm nhìn gã một cái, đứng dậy đi thẳng vào toilet phía sau quán cũng không tức giận, giương cằm lên, vệ sĩ tinh mắt lập tức yên lặng đi theo Du biết vệ sĩ đang theo sau, cũngkhông có ý quay đầu lại quát lớn, bước thật nhanh vào nhà vệ sinh nữ,khóa cửa lại, lấy chiếc điện thoại vừa trộm được trong túi ra, gỡ pinxuống, đợi năm giây rồi gắn pin lại, đồng thời đè phím “âm lượng +” cùng “khóa nguồn” để cho điện thoại đi vào trạng thái recovery. Sau đó lạinhấn tổ hợp phím “âm lượng +” cùng “âm lượng –“, rất nhanh mà hữu hiệuđể loại trừ số liệu người sử dụng. Recovery là phần khởi động đặc biệt của điện thoại, tra gg để biết rõ hơn nháKhởi động điện thoại lần nữa thì điện thoại đã trực tiếp ở trạng thái ban đầu, không bị mật mã gì đó hạn thoại này không có dịch vụ cuộc gọi quốc tế, Triển Du lên mạng down phần mềm Skype, sau khi cài xong thìđăng nhập vào tài khoản của bước này trước kia cô đã thực hiện vô số lần, nhưng chưa lần này khẩn trương như vậy, lòng bàn tay đã đẫmmồ hôi, trán cũng xuất hiện từng mảng mồ hôi lạnh. Đến khi nhấn số điệnthoại của Mục Hàn bởi vì quá căng thẳng mà nhấn sai hai đến khi điện thoại đã được kết nối,trái tim của Triển Du cũng sắp nhảy ra khỏi yết hầu, chắn ngang khiến cô dường như không thể phát ra âm thanh.
Tác giảPhác Hi Thể loạiTruyện Ngôn Tình , Truyện Sắc , Truyện Sủng NguồnSưu Tầm Tình trạngHoàn Thành Lượt đọc34623 Cập nhật27/12/2014 Truyện Bà Xã, Em Không Ngoan xoay quanh những cuộc trò truyện đầy kịch tính nhưng rất đáng yêu của nữ nhân vật nhạy bén sẵn sàng ứng phó các tình huống anh đưa ra, những cuộc đối thoại có khi đạt đến cao trào nảy lửa!Cùng theo dõi truyện để có những giây phút thư giãn xem cặp đôi này như thế nào nhé. Chương mới cập nhật Bà Xã, Em Không Ngoan Danh sách chương Bà Xã, Em Không Ngoan
Hai năm sau, Xích ThủyVào tối một ngày mùa hè, vườn hoa nhà họ Nam vẫn muôn hoa khoe sắc như trước, lá xanh điểm vào tầm mắt là trong một màu xanh um chợt có một vài khóm hoa đỏ tươi, chói mắt cơn gió nhẹ thổi qua, cả vườn hoa ngát hương làm cho người ta vui vẻ thoải hôm qua Triển Du và mấy người Mục Hàn vì phá hệ thống phòng ngự của một căn cứ của tổ chức khủng bố ở Nam Phi mà tăng ca đến rạng sáng, buổi sáng từ thành phố B bay đến Xích Thủy vẫn ở cùng con, lúc này đang nhàn rỗi, đang tranh thủ thời gian trốn trong vườn hoa nằm trên ghế ngủ gật. Tiểu Thạch Đầu chạy chơi một vòng quanh bồn hoa, khi trở về trên tay cầm một con ốc sên nhỏ, từ xa đã hưng phấn gọi “Mẹ, mẹ xem này!”Triển Du nghe thế mở mắt ra, thấy trên bàn tay mập mạp của bé có một con ốc sên đang chậm rãi ngọ nguậy bò lên đầu ngón tay bé, chợt cảm thấy nhức đầu, vì vậy bèn lừa gạt bé “Bảo bối ngoan nào, mau thả nó ra đi, lát nữa mẹ nó tìm không thấy nó sẽ rất sốt ruột đấy.”“Vậy sao.” Tiểu Thạch Đầu như đã ngộ ra điều gì, tuy trong lòng không muốn nhưng cũng nghe lời xoay người chạy đích của Triển Du đã đạt được, đang chuẩn bị nhắm mắt lại ngủ tiếp, ai ngờ một lát sau, lúc Tiểu Thạch Đầu trở về chẳng những trong tay không ít đi mà còn có thêm hai con ốc sên nữa, bé cất giọng nói giòn giã mang theo chút mừng rỡ “Mẹ, con bắt cả ốc sên bố và ốc sên mẹ lại đây này!”Triển Du “…” Hôm nay lại là mười lăm, buổi tối sẽ có tiệc gia đình, những người lớn đang ở trong phòng khách nói chuyện Thạch Đầu, Nam Vũ cùng một vài đứa trẻ nữa trong nhà họ Nam đang chơi trò chơi hỏi đáp bên cạnh, Nam Vũ đã tám tuổi đương nhiên là anh cả của các bé kiêm luôn thầy giáo, cầm một tập tranh trẻ em mở ra, làm ra vẻ hỏi “Nếu như gặp phải người xấu, các em phải làm sao nào?”Nam Linh trả lời rất chắc chắn “Phải la cứu mạng.”Nam Cẩn suy nghĩ, nói “Phải gọi 120 báo cảnh sát.”Tiểu Thạch Đầu ném cho bé một cái bánh bao chiên, cải chính “Số điện thoại để báo cảnh sát là 110.”Nam Vũ “…”Một lúc sau, Nam Vũ lại hỏi “Người xấu giống như sói xám lớn, vậy sói xám lớn thích bắt đứa trẻ thế nào? Đứa trẻ trốn một mình, hay là một đám trẻ cùng nhau chạy?”Mọi người đều nói đứa trẻ trốn một mặt Nam Vũ mừng rỡ “Thông minh, vậy các em biết tại sao không?”Nam Cẩn giành trả lời “Bởi vì một đám trẻ nhiều quá, sói xám lớn ăn không hết.” Tiểu Thạch Đầu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép vỗ đầu bé một cái “Ngu ngốc! Ăn không hết thì không biết đóng gói lại sao?”Nam Vũ “…”Lúc sắp ăn cơm Nam Khôn mới xử lí xong công việc trở về từ thành phố G, Tiểu Thạch Đầu nghe thấy ba gọi mình lập tức mừng rỡ nhào Khôn ôm lấy con, in một cái hôn lên gương mặt nhỏ nhắn mềm mại của bé, giọng ấm áp hỏi “Bảo bối hôm nay có nhớ ba không?”“Có nhớ có nhớ.”Cậu nhóc chớp chớp đôi mắt to “Ba ba, hôm nay con phá hỏng mô hình máy bay F7 rồi lại gắn lại như cũ nha!”Cậu nhóc mơ mộng được làm phi công, vì sớm thỏa mãn giấc mộng của bé nên gần đây Nam Khôn đưa không ít mấy món đồ mình sưu tầm được cho bé phá kia mỗi lần người nào đó tháo ra xong, dù có gắn lại vẫn bị thiếu đi vài thứ linh vậy, Nam Khôn có hơi hoài nghi “Con không ném linh kiện đi chứ?”Tiểu Thạch Đầu lắc đầu như trống bỏi, giọng điệu có vẻ đắc ý “Không có” Nam Khôn tin là thật, khích lệ “Con ba thật lợi hại.”Hàng mi Tiểu Thạch Đầu lại chớp chớp “Nhưng mà bị thừa ra vài cái.”Nam Khôn ặc! Cái thằng nhóc này lấy mình làm trò cười!Buổi tối khi tắm xong, cậu nhóc đưa đôi mắt trông mong nhìn Triển Du “Mẹ à, đêm nay con có thể ngủ cùng mẹ được không?”Nam Khôn ở bên cạnh nhẹ nhàng giáo dục bé “Bảo bối con đã sắp ba tuổi rồi, muốn làm nam tử hán phải ngủ một mình.”Tiểu Thạch Đầu bĩu môi yếu ớt phản bác “Ba à, ba cũng lớn như vậy rồi, vì sao không ngủ một mình?”Nam Khôn “…”Sáng ngày hôm sau, bức màn đóng kín che khuất ánh mặt trời sáng lạn ngoài cửa sổ, trong phòng yên tĩnh không tiếng giường lớn mềm mại, Triển Du cuộn người trong lòng Nam Khôn, ngủ rất thoải giờ cô đã không còn hành động cùng tổ như trước kia nữa, mỗi buổi sáng đồng hồ sinh học trong cơ thể đến đúng giờ sẽ đánh thức cô. Hàng lông mi Nam Khôn giật giật, đã thức giấc nhưng không mở mắt ra, lười biếng vuốt ve da thịt mềm mại của Triển tháng trước sau khi người nào đó được thăng chức thì mỗi ngày đều rất bận rộn, bình thường hai người bọn họ cũng khó có thể gặp mặt, càng không nói đến chuyện thân mật gì đó, tối hôm qua thật sự rất vất vả mới bắt được cơ hội, kết quả không biết do hắn quá dịu dàng hay Triển Du quá buồn ngủ, làm được nửa đường cô lại ngủ tђเếק đi!Giờ phút này, xúc cảm ấm áp nhẵn nhụi làm dụ ∀ọηg ngủ say trong cơ thể hắn thức tỉnh, hắn cũng không khắc chế mình nữa, chậm rãi nghiêng người, hôn Du tỉnh lại trong nụ hôn dày đặc như kiến bò của hắn, vừa mở mắt ra đã trông thấy “động vật to lớn” nhiệt tình đánh hoàn toàn không giãy giụa, ngược lại mỉm cười đưa tay ôm cổ Nam Khôn, rất tự nhiên đáp lại yêu dâng trào, bọn họ âи áι một cách thuần lưỡi linh hoạt tiến quân thần tốc, xâm nhập vào trong miệng Triển Du, bắt đầu tùy ý trở mình quấy Khôn bá đạo làm nụ hôn càng thêm sâu Du cảm thụ được hơi thở ồ ồ nóng bỏng của hắn, khóe môi nhếch lên, vươn tay ôm lấy cổ hắn đáp khí dần dần nóng lên, hai người quay cuồng thở dốc trên chiếc giường rộng lớn, tận tình chơi đùa. Khúc dạo đầu dài dòng đi qua, Nam Khôn nắm hai cổ chân Triển Du mở chân cô thành hình chữ M, chen vào cơ thể kết hợp của hai người tạo thành một cảnh tượng kiều diễm, cứ như vậy hiện lên rõ ràng trước mắt Nam Khôn, khiến máu trong cơ thể hắn sôi là lần đầu tiên hai người họ làm chuyện này ban lòng Triển Du có chút không quen, ngay cả ngón tay cũng đỏ ửng, cô đưa tay che chắn tầm mắt của mình lại, cắn môi không dám lên Khôn dụ dỗ nửa ngày cũng không thấy cô bỏ ra liền bắt đầu làm chuyện xấu, sau khi rời khỏi thì nửa ngày sau cũng không thấy đi Du có chút sốt ruột, vừa lấy tay ra quan sát tình hình thì cậu em nhỏ nóng bỏng lại hung hăng tiến vào.“Ôi…”Triển Du vẫn chưa kịp hít thở thì vòng eo cường tráng của Nam Khôn đã như ngựa tiến lên, động tác nhanh cực kì.“Em yêu, thoải mái không?” Nam Khôn nhìn cô, ánh mắt ngập tràn vẻ mê luyến cùng khát vọng không hề che Du “Ừm” một tiếng, giọng run run khích lệ “Có thể sâu hơn một chút nữa…Á!”Cô đã lên tiếng, đương nhiên Nam Khôn sẽ cố gắng thỏa mãn cô, vì vậy vòng eo khỏe mạnh càng ra sức hoạt động.“Ưm…”Khoái cảm làm cho người ta phát điên lan tràn ra toàn thân, gương mặt Triển Du nóng bừng, muốn giãy giụa nhưng lại mâu thuẫn nắm chặt cánh tay người đàn ông kia, mệt mỏi chống đỡ cho đến khi hết sức chỉ có thể mê loạn thừa nhận, sau đó chậm rãi rơi vào tay giặc để cho mình sa vào chiếc Ⱡồ₦g giam tính phúc người đàn ông này giăng ra vì mình.“Bảo bối” Tiếng thét chói tai của Triển Du khiến cho dụ ∀ọηg của Nam Khôn càng hưng phấn bừng bừng, hắn cúi đầu đặt xuống mặt cô những nụ hôn tuyệt hảo, bên dưới vẫn hung hăng chiếm giữ, một sau càng thêm sâu hơn so với lần trước, vật cứng rắn lần lượt đi vào chỗ sâu nhất, chạm vào điểm mẫn cảm, khiến Triển Du không ngừng ngâm nga, nói năng lộn xộn, “Ông xã, em sắp không…a a a!”“Chịu được không?” Nam Khôn cảm thấy thân thể cô khác thường, lại không muốn để cô lên đỉnh nhanh như vậy, cúi đầu dịu dàng ngậm lấy nụ hoa đã đứng thẳng của cô, nhẹ nhàng trấn an mà ʍúŧ lấy, phía dưới cũng dần dần giảm tốc độ, bắt đầu chậm rãi lui ra ngoài.“Đừng mà…” Triển Du đang lơ lửng trong khoái cảm, hoàn toàn không ngờ tới Nam Khôn lại đột nhiên “lui binh”, cảm giác trống rỗng xẹt qua trong cơ thể, cô vô thức vươn tay nắm lấy hông Nam Khôn, kéo hắn lại gần mình, giọng mềm nhũn, “Ông xã, đừng rời bỏ em.”Việc này đã kích thích đến Nam Khôn, thiếu chút nữa hắn đã không giữ được, cơ thể căng cứng, Ⱡồ₦g иgự¢ dày rộng phập phồng kịch dùng giọng run rẩy nói “Em yêu, tự em cử động được không?”Nói xong hắn liền ôm vòng eo nhỏ nhắn của Triển Du nhấc cô lên, tự mình chậm rãi nằm xuống, để cho cô “tự cưỡi lên ăn”.“Trời…sâu quá…ông xã…hic hic…” Triển Du cắn răng thẳng eo, cảm thấy hai lạng thịt của Nam Khôn đang đánh vào chỗ sâu nhất của mình, có chút khó chịu, cô muốn nhấc người lên một chút nhưng lại bị Nam Khôn dịu dàng kéo xuống.“Ngoan nào, nắm lấy tay anh, cử động đi.”Có thứ để chống, Triển Du bắt đầu chậm rãi di động, cảm xúc trên mặt không biết là sung sướng hay thống cảm dời non lấp biển kéo đến, trong lòng Nam Khôn rung động khó nhịn, không kìm lòng được nói “Bảo bối em giỏi quá.”“Hic…ông xã…” Gương mặt Triển Du toàn một vẻ kiều diễm, động tình gọi người đàn ông kia.“Bà xã…” cảm giác bị chặt chẽ bao lấy khiến Nam Khôn cũng sắp không cầm giữ được buông tay Triển Du ra, vịn lấy ௱ôЛƓ cô, bắt đầu chủ động di cảm cùng kích thích lan tràn bốn phía trong cơ thể, bụng Triển Du dần dần buộc chặt, phóng túng đung đưa cùng tiết tấu của Nam cứng nóng bỏng không ngừng ra vào con đường hẹp của cô, cô khó khăn hô lên “Á! Không được, ông xã, chậm một chút…”Nam Khôn vươn tay xoa nắn bộ иgự¢ trắng nõn của cô, thở gấp nói “Tới rồi sao?”“Hu hu…ông xã, em…em không chịu được, chậm một chút…”Triển Du cảm giác mình sắp ૮ɦếƭ Khôn cũng sắp đến cực điểm, hung hăng hôn lên môi cô, nhiệt tình dây dưa, động tác vừa thô lỗ vừa dịu dàng.“Ông xã…hu hu…” Tiếng thét của Triển Du bị môi Nam Khôn chặn lại, trong khi thở dốc kịch liệt, cô lên đến phút chốc Nam Khôn cũng siết vòng tay lại, như một con dã thú nổi giận dùng lực hôn ʍúŧ cô, thân dưới mãnh liệt đưa cùng gầm nhẹ một tiếng, run rẩy giải phóng trong cơ thể Triển Du.“Ôi…” Triển Du rúc vào đầu vai hắn, dư vị qua đi lại bị người đàn ông này đưa đến ngọn núi khác, quả thật làm cho người ta muốn ngừng mà không được.“Bà xã…” Nam Khôn nhẹ nhàng vỗ vỗ tấm lưng lấm tấm mồ hôi của cô, mê muội hôn lên môi cô, tư vị trong lòng thật sự là tuyệt không thể cảm mãnh liệt qua đi, Triển Du cảm thấy mỏi mệt lại thỏa mãn, nhẹ nhàng "Ừm" một tiếng, chờ Nam Khôn nói câu Khôn ghé vào tai cô, như gần như xa hôn vài cái mới nói nhỏ “Anh yêu em.”Triển Du giật mình, môi lập tức khẽ cong lên, thân mật cọ qua cọ lại cổ hắn “Em cũng yêu anh.”Ngoài cửa, đã thức dậy rất lâu, Tiểu Thạch Đầu vốn định tới gọi ba mẹ thức dậy mang vẻ mặt ngây thơ trong sáng nói “Chú Đông, ba mẹ đang làm gì thế?” Bé nghe thấy mẹ đang khóc, mà sao mẹ lại phải khóc? Chẳng lẽ mẹ bị ba đánh vào ௱ôЛƓ sao?A Đông vạn năm vẫn mang bộ mặt poker rốt cuộc cũng thấy xấu hổ “Bọn họ đang bồi dưỡng tình cảm.”Tiểu Thạch Đầu bụng đầy hiếu kì “Cái gì là bồi dưỡng tình cảm? Đánh nhau sao? Con nghe thấy mẹ đang khóc, con muốn gặp mẹ.”A Đông thấy thế vội vàng bụm miệng bé lại “Tiểu Thạch Đầu, ngoan nào, đừng vào quấy rầy bọn ho, chú cùng cháu xuống dưới ăn điểm tâm nhé.”Nói xong anh ta liền ôm người dùng tốc độ hỏa tiễn bay xuống khi xuống lầu có đồ ăn, cậu nhóc cũng tạm thời ném vấn đề ba mẹ bồi dưỡng tình cảm sang một Đông nhìn dáng ăn say sưa của bé, còn tưởng rằng sự chú ý của bé đã hoàn toàn bị dời đi, thật sự rất vui mừng, tâm trạng cũng thả quả Tiểu Thạch Đầu ăn sáng xong lại bắt đầu đặt câu hỏi “Chú Đông, vừa rồi sao mẹ lại phải nói chậm một chút?”Chẳng lẽ ba ba thật sự đang đánh mẹ?!Càng nghĩ càng không yên lòng, Tiểu Thạch Đầu trượt xuống đất “Không được, con phải đến giúp thôi!”“…” A Đông chỉ cảm thấy đầu to lên như cái đấu ai tới đây mà chịu trận cái tên nhóc ranh này xoay cho chóng mặt dùm đi!
Chắc hẳn bạn đọc yêu thích truyện đã quá quen thuộc với hình ảnh những câu chuyện đầy bá đạo, phúc hắc; những câu chuyện mang theo âm hưởng có chút ngược lại thấm đẫm tình cảm, vẫn là yêu thương, vẫn là những thăng trầm mà mỗi người đều phải vượt qua. Truyện Bà Xã, Em Không Ngoan là một truyện với mô típ đầy ấn tượng ấy, đặc sắc lại mang nét cuốn hút riêng. Vĩ nhân nói con người ai cũng thích liếm mút gì đó. Triển Du nói khó trách kẹo que đã bán chạy nhiều năm vẫn có thể đứng thẳng không ngã. Nam Khôn nói khó trách anh vừa nhìn thấy bốn lạng thịt trước ngực em đã thấy ngứa miệng. Triển Du nói anh không biết xấu hổ đến chó cũng phải ngại, mấy thứ anh nói có khác gì sở thích của chó hả! Vĩ nhân nói sự tồn tại của một sinh mạng là ở sự vận động. Triển Du nói mà vận động là phải kiên trì. Nam Khôn nói cho nên mỗi lúc trời tối anh luôn kiên trì vận động. Người xem nói nhưng mà không tính vận động trên giường!!! Chuyên gia súng ống đạn dược với cảnh sát chìm xinh đẹp độc miệng. Một hồi ác mộng, một hồi hạnh phúc, cuối cùng là chuyện gì xảy ra? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ? Cô và anh mãi cứ như thế này sao? Truyện Bà Xã, Em Không Ngoan sẽ nói cho bạn biết, bạn cũng có thể tìm đọc những truyện khác cùng thể loại như Giao Dịch Hàng Tỷ Tà Thiếu Xin Dùng Chậm , Thiên Tài Bảo Bối Tổng Tài Không Được Đụng Mẹ Ta , Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh ,... Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Bà Xã, Em Không Ngoan! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Lượng Thân Định Chế Lục Thiên Dã Hạc Ca Ca Ngươi... Đừng Như Vậy Cao H Tiểu sắc nữ Có Chạy Đằng Trời A Đào Đào Khí Người Cũ, Đón Người Mới Gia Diệp Mạn Hậu Đài Của Cô Ấy Tương Đối Cứng Rắn Dạng Kiều Hợp Đồng Lọ Lem Và Hai Chàng Hoàng Tử Meo TML
truyện bà xã em không ngoan